Bộ ảnh “Tháng năm rực rỡ” của những cô cậu 8X khiến nhiều người cảm động

66

Tháng 6 cũng chính là khoảng thời gian mà ký ức của những năm tháng học trò ùa về. Cho dù ở độ tuổi nào thì những hoài niệm về thời thanh xuân luôn là những kỉ niệm đẹp nhất. Hồi ức này không chỉ dành cho những cô cậu học sinh vừa mới tốt nghiệp, mà nó còn là nỗi niềm khao khát được “trở về” của những cô câu đã ngoài 30 tuổi.

Quay ngược thời gian, hẳn một trong chúng ta sẽ cảm thấy hối tiếc nhẹ về một thời áo trắng, một thời ngây ngô mà giờ đây tất cả chỉ còn là kỉ niệm. Khi cuộc sống qua nhiều nỗi lo, con người ta lại có xu hướng muốn quay về tuổi trẻ, để được nô đùa, để được quậy phá một cách vô tư và lạc quan nhất.

Xuất phát từ nhiều lý do và hơn hết là nỗi khao khát cháy bỏng được về trường xưa, gặp lại bạn cùng lớp đã khiến cho nhóm bạn 8x quyết định hội ngộ. Đáng nói, lần trở về sau 13 năm này, họ vẫn mặc trên người bộ đồng phục đến trường. Nam thì lịch lãm và tinh nghịch trong chiếc áo sơ mi trắng quần tây, nữ thì thướt tha trong tà áo dài trắng tinh khôi như mới hôm qua còn tung tăng đến lớp.

Tạm ngưng những bồn bề và lo toan cuộc sống, những thành viên của 12A3 (niên khóa 2002 – 2005) trường THPT Trung Phú ngày nào đã tề tựu về đây trong sự háo hức và niềm hạnh phúc khó tả. Điều đặc biệt là khi chúng ta 30 chúng ta vẫn có thể vô tư đùa giỡn mặc kệ cho thời gian đã làm thay đổi nhiều thứ.

Có thể nói những hình ảnh về thời thanh xuân luôn mang đến nhiều rung động và những cảm xúc chân thật nhất.

Có mặt 23/48 thành viên, các học sinh 12A3 ngày ấy “diễn” lại những hình ảnh cách đây 13 năm trước ở những không gian mà bất cứ một ai nhìn vào cũng có thể bồi hồi xao xuyến. Đó là lớp học, đó là bục giảng, đó là trụ cờ, đó là hàng cây ghế đá, hay thậm chí đến những viên phấn đơn sơ cũng gợi lên bao nhiêu kỉ niệm không thể nào quên của một thời tuổi trẻ.

Họ đang sống ý nghĩa và sống thật đẹp với thời thanh xuân trở lại. Bởi lẽ, thanh xuân của mỗi chúng ta không kéo dài mãi. Mọi thứ trên đời này đều là hữu hạn. Sự hữu hạn chính là thử thách, cũng là một dấu mốc khiến chúng ta biết trân trọng những gì đã có và những khoảnh khắc đang qua.

Nơi hàng cây ghế đá, nơi còn vang vọng đâu đó tiếng trống vào tiết học, có chăng làm cho họ cảm thấy muốn làm một điều gì mà thời trẻ họ chưa thực hiện được. Có thể đó là lời xin lỗi với người bạn thân cứ mãi chần chừ chưa được nói ra. Có thể cũng là lời tỏ tình với cô bạn cùng lớp sẽ vẫn bị bỏ ngỏ.

Tuổi 17 của chúng tôi không có nhiều điều kiện như bây giờ. Hồi đó việc lưu giữ lại kỷ niệm bằng hình ảnh là chuyện vô cùng hiếm hoi. Vậy nên hôm nay những con người 31 tuổi ấy đã “hò hẹn” cùng nhau, sống lại một lần nữa cái thời ngây ngô ấy…

Lớp 48, hiện diện 23, có những bạn vì lý do riêng không thể đến, vì công việc, gia đình, vì không có Việt Nam và cũng có bạn mãi mãi không thể đến được. Nhưng chúng tôi vẫn vui. Mọi người đã có những phút giây bên nhau, cười đùa thỏa thích. Mọi người bỗng chốc thấy mình được sống lại khoảnh khắc của những ngày xưa ấy.

Ngày hôm nay, chúng tôi gặp lại nhau, được sống lại thời áo trắng, làm những điều mà ngày xưa chưa có cơ hội, nhí nhố với những trò vui quên ngày tháng. Chụp tấm ảnh với đứa chung bàn, kể lại chuyện cùng nhóm bạn chơi thân ngày ấy.

3 giờ đồng hồ là khoảng thời gian chúng tôi cho là quá ngắn ngủi để gặp nhau và ôn lại kỉ niệm xưa. Nhưng như thế là quá đủ cho niềm hạnh phúc lớn lao mà chúng tôi tìm lại được giữa cuộc sống quá nhiều lo toan bồn bề.

Hãy dành lời cảm ơn cho những mùa hè không mãi mãi. Nó đã cùng chúng ta đi qua những năm tháng đẹp nhất với vô vàn kỷ niệm của tuổi học trò. Những mùa hè không mãi mãi giúp chúng ta hiểu chẳng có gì là bất tận, để ta sống trọn vẹn và ý nghĩa hơn.